Skip to content

Nổi lo thương hiệu từ câu chuyện gạo ST25

Thương hiệu gạo ST25 của Việt Nam có nguy cơ rơi vào tay doanh nghiệp khác tại thị trường Mỹ, Úc. Điều này cho thấy việc bảo hộ thương hiệu là vấn đề cực kỳ cấp bách khi các doanh nghiệp Việt muốn mang sản phẩm đi “đấu” ở các thị trường nước ngoài.

Ám ảnh mất thương hiệu

Năm 2018, cà phê thương hiệu Meet More của CEO Nguyễn Ngọc Luận xuất khẩu sang Hàn Quốc nhưng gặp sự cố khi đăng ký bản quyền. Bản quyền thương hiệu Meet More bị nhà chức trách Hàn Quốc từ chối do đã có đơn vị khác đăng ký.

“Chúng tôi tìm hiểu thì do đơn vị phân phối cà phê của chúng tôi ở thị trường Hàn Quốc đã nộp đơn trước. Ngay thời điểm đó, chúng tôi phải nộp đơn xác định nguồn gốc cà phê, thương hiệu là của chúng tôi, còn họ chỉ là người mua hàng và phân phối”, ông Luận nhớ lại.

Điều đó chứng tỏ họ rất nhạy bén trong vấn đề thương hiệu, khi nhận thấy thương hiệu có chỗ đứng hoặc có tiềm năng trên thị trường thì lập tức đăng ký ngay.

Cha đẻ của gạo ST25, ông Hồ Quang Cua (áo đỏ) cùng lãnh đạo tỉnh Bạc Liêu thăm cánh đồng lúa ST25 vào cuối năm 202

Với kinh nghiệm nhiều năm mang các sản phẩm Việt “đấu” quốc tế, ông Luận cho rằng các doanh nghiệp trong nước đang thiếu nhiều yếu tố. Bản thân họ ngại khi bán hàng ra quốc tế vì gặp nhiều rào cản như ngôn ng và các mối quan hệ. Trong khi đó, các doanh nghiệp thường để quá trình đăng ký thương hiệu diễn ra thuận lợi bằng việc phải thuê luật sư nước bạn. Chính tâm lý ngại dẫn đến câu chuyện không mạnh dạn bảo vệ tên cho chính sản phẩm của mình.

Giá nào cao hơn giá nào?

Có nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực sở hữu trí tuệ, luật sư Lê Quang Vy, Đoàn Luật sự TP.HCM nhận định: Về nguyên tắc, việc nộp đơn sở hữu trí tuệ sẽ ưu tiên hồ sơ đến trước, nếu nộp sau thì phía nộp sau buộc phải đưa ra các thông tin chứng minh sản phẩm đó là của chính mình.

Đối với nhãn hiệu, luật quy định chỉ bảo vệ nhãn hiệu trên phần lãnh thổ mà quốc gia đó đăng ký. Sẽ chỉ được bảo hộ tại Việt Nam nếu đăng ký tại Việt Nam. Do vậy, khi sản phẩm vươn ra khỏi lãnh thổ một quốc gia thì cần phải đăng ký bảo hộ quốc tế.

Chi phí đăng ký bảo hộ không cao, việc đăng ký một thương hiệu quốc tế tốn khoảng vài nghìn USD. Tuy nhiên, nếu xảy ra tranh chấp thương hiệu giữa các bên thì phải tiêu tốn từ vài chục đến vài trăm nghìn USD. “Vậy thì cái nào tốn kém hơn cái nào?”, luật sư Vy đặt câu hỏi.

Đồng quan điểm, CEO Nguyễn Ngọc Luận cho rằng, cái giá phải trả cho việc đăng ký thương hiệu thấp hơn nhiều so với giá trị thu lại. Doanh nghiệp Việt chỉ chú trọng tới giá trị sản phẩm trong khi giá trị thương hiệu mang lại từ thương mại hoặc nhượng quyền cao hơn lại chưa được quan tâm.

Trong khi đó, với câu chuyện của gạo ST25, Phó Cục trưởng Cục Sở hữu trí tuệ (Bộ Khoa học và ông nghệ) Trần Lê Hồng phân tích, những thương hiệu quốc gia phải được bảo hộ nhưng Việt Nam lại thiếu những cơ quan ở quốc tế giúp các doanh nghiệp Việt đăng ký thương hiệu.

Nguồn tham khảo: vietnamnet.vn

Theo dõi page Sinh Viên Plus để cập nhật những tin tức mới nhất hiện nay: